[Gởi Bài Viết] | [Gởi Link - Web Site] | [Liên Hệ]

Vị của gió

    Em vẫn tự kiêu mà cho rằng: " Mình rất thông minh". Anh mim cười trước suy nghĩ của một đứa trẻ con như em. Thời gian trôi qua, anh và em dần lớn lên: Anh trở thành chàng sinh viên Bách Khoa, còn em - cô bé 17 tuổi. Nhưng dường như 4 tuổi là một khoảng cách quá xa. Anh - một người lớn thực thụ, em- cô bé kiêu ngạo ngày nào. Em vẫn tin rằng mình có thể nắm bắt mọi thứ trên đời:
    -Thế em có biết vị của gió không? Anh thách thức trước sự kiêu ngạo của em.
    - Gió thì làm gì có vị?
    Anh lắc đầu và beo vào má em một cái rồi nói:
    -Cô bé ơi, để đầu lươĩ ra ngược chiều gió xem sao!
    Anh đã nói đúng gió cũng có vị. Em thấy lành lạnh tê tê và khi nhám mắt lại cảm giác đã lan toả khắp cơ thể. Em thấy vị của niềm vui, em reo lên sung sướng. Anh đã nhin em thạt trìu mến. Từ đó em biết gió có vị và mình không phải là người thông thái. Thời gian vẫn trôi đi, em đã nếm rất nhiều lần vị của gió. Nhưng hôm nay sao đàu lưỡi em có vị gì mằn mặn như vị nước mắt. Thì ra gió cũng mang nỗi buồn giống ai!!!
     
    Người gởi: Lương thị Phương
    Email: xaoxaccomay@yahoo.com

    Minh đồng cảm với bạn về cảm giác trong bài viết nhưng chàng trai trong câu chuyện bí hiểm quá. Bạn có thể chia sẻ với mình về người ta không? Bạn có kỉ niệm với người ta nhiều lứm hả Cho mình hỏi câu này nhe: Có phải anh ta đã ra đi..............? Nhưng bạn ơi, đừng buồn nhé Vì cuộc sống còn nhiều điều thú vị lắm và chăng phải bạn đã mang đến cho bọn mình một cảm giác về những con gió trời, những con gió của lòng người đó sao?...........
    Thân:
    Phương
     
Góp ý cho bài viết này